Thơ: Vạn Giã quê tôi

1532

bendovangia11

HDH xin giới thiệu các bạn một bài thơ tự tình về Vạn Giã của tác giả Mai Trầm

Tôi sẽ mãi về thăm Vạn Giã

Dù không ai đứng đón ngã ba đường

Những con đường còn mãi vấn vương

Của một thời học trò tinh khôi mùi sách vở

Của tuổi mộng mơ còn đầy bỡ ngỡ

Nơi sân trường chung bước bên nhau

Vạn Giã là nơi tôi đã lớn mau

Có bóng mẹ, hình cha và anh chị

Có những người thân sống quanh phố thị

Xóm làng quê chăm bón cấy cày

Đó là nơi tôi đã suốt ngày

Rong rêu mãi cả một thời thơ ấu

Mỗi lúc nhớ lòng nghe đau đáu

Cảnh quê xưa mưa nắng hai mùa

Nhớ đông về ào ạt những trận mưa

Giành nhau đắp chiếc mền không đủ ấm

Cha lụm cụm bình trà ngon rất đậm

Bên mẹ già mái tóc điểm màu sương

Biết gì đâu những chuyện phố phường

Khung cửa nhìn ra đồng xanh biếc…

Quê tôi đó đêm trăng về tha thiết

Chuyện đời thường dưới những hàng cau

Bóng dừa xanh bãi rạ luống rau

Đàn trâu mẹ dẫn con hoàng hôn tối

Quê tôi đó những bàn chân bước vội

Bữa cơm chiều ngồi đợi chờ nhau

Nồi canh thơm mùi cá nấu khoai từ

Mẹ một miếng và mời cha nếm thử

Tôi không thích nên lòng luôn tư lự

Sao mẹ này không nấu món canh chua?

Nhớ làm sao bao trận gió lùa

Chiếc áo ấm rách vai ngồi mẹ vá

Quê tôi đó niềm vui mới lạ

Luôn dâng tràn theo từng bước lớn khôn

Làng đình xa trong mỗi tiếng trống dồn

Thôi thúc mãi nôn nao đêm hát bội

Quê tôi đó con sông mùa nước dội

Trẻ mục đồng bơi lội suốt canh trưa

Vạn Giã quê tôi biết nói sao vừa

Những khuôn mặt bạn bè thương nhau lắm !

Có người bạn cách xa ngàn vạn dặm

Cũng có người ở phố biển như tôi

Dù cách xa nhưng dạ cứ bồi hồi

Mong gặp mặt chuyện trò đêm suốt sáng

Ôi thương lắm! Bạn tôi người xứ Vạn

Tình dạt dào da diết biết bao

Phố biển đêm nay sóng vỗ rì rào …

Mai Trầm

BÌNH LUẬN

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.