Vẫn là Nha Trang

503
Vẫn là Nha Trang, nhưng mọi thứ đã khác, khác nhiều lắm. Hai mươi năm rời khỏi thành phố, mỗi năm tôi đều về lại, mỗi năm tôi đều thấy thành phố khác đi, và như mọi gã tha hương hoài cổ khác, khó mà chấp nhận sự đổi khác, Nha Trang khác đi nhưng không xấu đi, chỉ là bạn có thích hay không mà thôi, chỉ là bạn có yêu hay không mà thôi.
P5_-1_-2_tonemapped
Vẫn là Nha Trang. Tôi nhớ ngày mình ra đi vội vã, tôi hớn hở nhìn thành phố trôi qua ô cửa trên chuyến tàu đêm, tôi chỉ nghĩ đơn giản như một chuyến đi chơi, đi Sài Gòn, như tôi từng đi nhiều nơi khác, như vài hôm nữa tôi sẽ trở về. Đến bây giờ thỉnh thoảng trong giấc mơ tôi vẫn bắt gặp mình ngày đó, gầy gò và hăm hở ra đi, với một lời hẹn sẽ quay về như chưa bao giờ có quãng thời gian hai mươi năm đằng đẵng cùng với bao nhiêu là biến cố.
Vẫn là Nha Trang, nơi tôi là một phần trong đó, trong những con đường, những quán xá những hàng cây, trong cách nói, trong cái điệu cười, trong những câu chuyện làm quà han hỏi. Ai cũng có một nơi mà từ đó họ ra đi, nhưng Nha Trang của tôi thì khác, Nha Trang luôn nhắc tôi rằng tôi chưa hề ra đi để mà trở về. Nha Trang không như một hoài niệm xưa cũ, Nha trang chính là tên tâm hồn của tôi, tôi người Nha Trang.
Vẫn là Nha Trang, vẫn là biển xanh trời xanh và những hàng dừa nghiêng nghiêng gió, dù thành phố bây giờ như một cái khách điếm khổng lồ vào mùa du lịch, tôi vẫn tìm ra những góc của riêng mình, ở biển. Tôi thích biển, tôi thích hít thở mùi của biển, tôi nhận ra mùi của biển Nha Trang khách với những bờ biển khác mà tôi đã từng qua. Trong giấc mơ của tôi biển luôn có màu xanh, luôn êm ả dịu sóng, luôn luôn ấm áp, luôn luôn bình an.
(Người lữ hành kỳ dị)

BÌNH LUẬN

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.