Phụ tử tình thâm

662

imagesNgày Nội trút hơn thở cuối cùng để về với cát bụi còn bảo con dâu ” Con đọc Phụ Tử Tình Thâm cho Mẹ nghe lần nữa ”
Đó là một ngâm khúc nói về ơn Cha nghĩa Mẹ và những đối xử hằng ngày, một ngâm khúc mà ba thế hệ trong một gia đình đều thuộc lòng.
Chuyện kể rằng, Mẹ chết sớm người Cha phải nuôi hai anh em đến ngày khôn lớn, dựng vợ gã chồng, dù lao động cật lực nhưng gia đình của hai người con đều quá nghèo không ai nuôi nổi Cha, do vậy họ mới phân chia, người em nuôi Cha từ mùng một đến 14, người anh từ 15 đến ngày 30. Chuẩn bị đến rằm tháng 7 Cha phải qua nhà người anh theo lịch, lúc bấy giờ người anh đến bàn với người em là giết Cha để giải thoát khổ cực cho cha và cả hai anh em bớt được gánh nặng trong lúc nghèo khó, túng quẩn.
Vậy là người em đã đồng ý và hẹn tối mai hai anh em sẽ giết Cha, đêm xuống người anh vội qua nhà người em như kế hoạch, khi mở cửa ra người anh thấy ngôi nhà trống rổng chỉ còn một lá thư ướt nhoà. Sau khi đọc xong lá thư, lời dạy cuối cùng của Cha thì người anh tủi nhục ê chề và tự vẫn mà chết.
Nhân mùa Vu Lan báo hiếu xin trích lá thư của người Cha để lại.

PHỤ TỬ TÌNH THÂM

Phụ tử tình… thâm…
Công thầy … nghĩa mẹ
Đừng tiếng tăm nặng nhẹ
Đừng tiếng tăm nặng lời…
Đừng cả tiếng dài hơi
Nói mẹ cha sao phải
Cãi mẹ thầy… sao phải

Nằm đêm nghĩ lại
Nhớ đến đến cội thung huyên
Công cù lao ai đền
Nghĩa sinh thành thuở trước

Khi lưng cơm bát nước
Lúc phụ tử tình thâm
Thầy đói rách nợ nần
Cũng vì con thơ yếu
Mẹ cũng đói rách nợ nần
Cũng vì con thơ yếu…

Dăm ba nhành đào liễu
Dăm bảy đứa nam nhi
Thầy chưa được nhờ chi
Mẹ chưa được nhờ chi
Đền công ơn cho… đáng
Công sinh thành cho… đáng

Trải mười ngày chín tháng
Mẹ thức dục nén thai
Con nên một nên hai
Thầy ấp iu bồng bế
Mẹ ấp iu bồng bế
Đứa nên ba nên bốn
Con níu mẹ chưa rời
Đứa sáu bảy ăn chơi
Đứa chín mười khôn lớn
Thầy thì chưa được cậy
Mẹ đã phải lo rồi

Lo cho đứa tấm khăn
Đứa tấm quần bộ đạy
Đứa mười lăm mười bảy
Đã ăn học dùi mài
Đứa hăm mốt hăm hai
Thầy lo gia thất cửa nhà
Lo cửa nhà… dựng bộ

Khi hoa cười ngọc nở
Khi liễu tốt sum vầy
Thầy mơ tưởng đêm ngày
Mẹ mơ tưởng đêm ngày
Ước dâu hiền rể thảo
Ước dâu hiền rể thảo

Thánh hiền là đạo
Rồi khuất bóng từ bi
Con có lỗi điều chi…
Xin mẹ thầy… xá quá
Con đừng có ăn ở
Cậy thượng rồi át hạ
Ở ra dạ khinh thường
Con đừng đứa ghét thương
Cũng nhấp giai chi tử
Cũng giai bằng… chi tử

Giờ trong sách có chữ
Con mới phải trông vào
Thầy một tuổi một cao
Mẹ một tuổi một già
Con đừng tiếng  nặng nhẹ,
Chớ tiếng chi… nặng nhẹ.

Con ở gần thầy mẹ
Phải xây đắp vun trồng,
Khi vợ dại có chồng
Phải vào ra thăm viếng,
Phải đi về thăm viếng.

Khi đồng quà chữ bánh
Khi bún sốt lòng tươi
Ta nâng giấc cho người
Kẻo mai rồi…. tạ thế
Kẻo mai rồi tạ thế….

Rồi một mai… bách tuế
Khi cây úa lá vàng
Cây… rụng cội đại ngàn
Con có bạc… có vàng
Cũng tìm đâu… được nữa
Mà tìm đâu… được nữa

Khi cúng hương cúng lửa
Khi vào bái ra quỳ
Giờ con đặt mâm lên
Chẳng thấy thầy ăn chi
Chỉ thấy ruồi với… kiến
Chỉ thấy ruồi với… kiến…

Đêm chiêm bao tưởng đến
Dù than ngắn thở dài
Thầy không đoái không hoài
Mẹ cũng chẳng đoái nỏ hoài
Là phụ từ tử hiếu

Ghi chú :
Có những từ ngữ địa phương trong khúc ngâm này xin phép viết lại cho dể hiểu

BÌNH LUẬN

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.