Yêu tuổi teen và mối tình đầu

420

Năm đó, sau khi thi trược ngôi trường danh giá nhất huyện, tôi được xuống cấp học ở một trường chưa có danh gía,chẳng có tên tuổi và lộn xộn. Nói vậy vì đây là ngôi trường được thành lập năm đầu tiên và chúng tôi cũng là người đầu tiên được vinh dự học.
Với khái niệm Trường Bán Công rất lạ lẩm hồi ấy và hình như đó là nơi được các bạn ngầm hiểu rằng nơi dung thân của các thành phần học dốt cũng như các thành phần quậy phá và bất kham. Trường chúng tôi học là Trường PTTH Bán Công Nguyễn Thị Minh Khai.
Nhưng có thể nói, năm ấy trong khối lớp 12 thì lớp chúng tôi thuộc vào dạng siêng năng và có nhiều bạn mang về nhiều thành tích trong học tập, cụ thể là Tôi. Vì năm cuối cấp đó Tôi cũng nhận được một tờ giấy khen và đến 10 cuốn vở(tập). Tôi mang phần thưởng về nhà khoe thì Mẹ tôi bảo: “Con lấy trộm phần thưởng của ai rồi sửa tên lại thành của con hả???…? điều đó chẳng làm Tôi buồn vì từ lớp 1-11 được lên lớp là qúa thành công đối với Tôi rồi.

Hồi đó vì tố chất nghệ sỹ trong người có mang ít liều, không mắt cở và có thể nói chịu làm trò nên Tôi cũng tìm được ít Fan cho mình. Nhớ có lần Thầy Hưng chủ nhiệm lớp Tôi định tổ chức tập dợt thử văn nghệ để chuẩn bị đem quân đi đấu đá ở đâu đó, tôi là người được Thầy chọn đầu tiên chỉ qua những lời đồn đại của các Fan trong trường, đại loại như: nó hát hay lắm Thầy ơi,nó biểu diển rất Pro….Qủa thật chỉ mới tập dợt thôi mà số khán giả và Fan bu kín các cửa sổ, mọi người ngồi trong phòng nghẹt thở qúa nên phải nhờ đến lực lượng bảo vệ( Ông Sáu Dẹo) giải tỏa giúp hiện trường để có Ócxi mà dùng. Tưởng rằng cuộc đời sẽ bước sang trang mới nhưng không ngờ đó chỉ là ngẩu hứng của ông Thầy và đó chỉ là một dự án treo muôn thuở…làm tôi chỉ biết nuốt nước miếng để quên đi trong tiếc nuối.

Nhờ có chút tiếng tăm thất thiệt Tôi được nàng mời lên nhà “Thảo Nhỏ” để cùng vui chơi, trèo Me,hái Ổi, ra cánh đồng phía sau nhà Thảo hái hoa và tìm bắt những con Cào Cào, Chuồn Chuồn vào mỗi buổi chiều tà…có lẽ tất cả những đều lãng mạn nhất, hồn nhiên, nhí nhảnh nhất trong các tiểu thuyết tuổi Teen đều đợơc ba chúng tôi mang ra đời thường và thêu dệt đầy sắc màu tim tím. Cũng từ đó hình như tôi bắt đầu biết tương tư.
Thật rất khó để nói lên cái cảm giác lần đầu tiên trong đời của một anh chàng học trò biết để ý, wan tâm và biết dùng lời ngon ngọt. Tất cả những điều chúng tôi làm cho nhau nó không thể gọị là yêu, k thể gọi là bạn. Chỉ biết rằng tất cả những lời nói, hành động, cử chỉ đó của Cô Ấy, đều được tôi vẽ thật đậm trong tâm trí và mang ra xem suốt cả ngày k biết chán…với tôi Da Cô Ấy k trắng nhưng mang màu da của một cô gái tuổi dậy thì, thân hình Cô Ấy không hấp dẫn lắm nhưng nó mang dáng dấp và những bước chân của 1 người mẩu thập niên 90, Mắt Cô Ấy k đẹp nhưng nó mang cái nhìn trìu mến, lôi cuốn và làm tôi chới với, Chân Cô Ấy k dài nhưng Cô Ấy biết đi những đôi guốc điệu và bước đi rất con gái, và Cô Ấy k phải là người đẹp hòan hảo nhưng Cô Ấy biết cách làm khơi dậy trái tim của những thằng có ý đồ mon mem, cũng như biết nói xa nói gần như tôi.

Ngoài những lúc vui chơi cùng Thảo cũng như các bạn bè khác, chúng tôi cũng có những giờ phút tâm sự riêng tư với nhau sau mỗi giờ học thêm Tiếng Anh, có khi thì ở nhà Cô Ấy đến 10h đêm, mà ở một Thị Trấn nhỏ thì 10h đêm các bạn biết không gian yên lặng đến thế nào… Những bông hoa Cúc vàng được Tôi hái trộm quanh làng luôn được ép cẩn thận thành những tấm hình xinh xắn, phía trước là bông Hoa Cúc, phía sau là một bài thơ tôi đem tặng Cô Ấy và nó đựơc đón nhận một cách nâng nui,trân trọng và luôn mang theo bên mình khi đến lớp. Những tờ giấy được Cô Ấy viết trao tay cho Tôi trong lớp học bằng những câu có cánh và biết cách wan tâm như một người sành yêu cũng đủ để tôi hiểu rằng mình đã được đối xử đặt biệt và hình như mình đang chuẩn bị nhận được một tình yêu.

Và đêm hôm đó vào khỏang 10h, khi Ba Mẹ Cô Ấy đã đi ngũ, chúng tôi vẫn ngồi cạnh nhau. Tiếng kéo cửa ken két của những căn nhà bên cạnh như thúc dục tôi hãy nhanh lên kẻo bỏ qua một cơ hội tỏ tình tuyệt vời nhất. Và tôi cũng tưởng tượng được những gì sẽ sẩy ra tiếp theo sau lời tỏ tình của tôi, là một cảnh cúi đầu e lệ của nàng hay biết đâu là một nụ hôn đầu tiên Nàng tặng ngay cho mình ??? Có lẽ lúc này chi cần một ngọn gió với vận tốc 0.5km/ngày cũng đủ để đẩy chúng tôi ngã sầm vào nhau, mặt khác khi mà cái khỏang cách giửa hai người lúc này chỉ tính bằng micrômét thì còn gì nữa mà không buông ra những lời Ong tiếng Ve…nhưng đều đó thật không đơn gỉản với một anh chàng chưa hề nghĩ đến chuyện yêu,chưa biết nói tiếng yêu và cũng chưa hề biết yêu là gì. Chỉ có những câu nói xa gần của nàng và sự loạn nhịp vô thức của con tim đã gây sức ép lên thanh qủan, buột thanh qủan phải phá ra một âm thanh lạ kỳ, âm thanh rung rung của một trái tim bắt đầu biết rung động.
Khuôn mặt của Tôi lúc đó đã đỏ rực như một lò than đỏ rực nướng món Be Thui ở các quán nhậu, trống ngực đã dục đến hồi sắp cuối cùng rồi mà khoang miệng vẩn chưa thể thốt ra chử Y trong một câu đầy đủ. Trời mùa Xuân ở quê Tôi năm đó lạnh thật nhưng hình như có vài dọt mồ hôi đang lăn từ từ hai bên má, tôi không giám nhìn thẳng vào mắt nàng nhưng có lẽ nàng cũng đoán được tôi định nói gì nên nàng đã cười nhép miệng.

“Chung….Chung…rất….rất thích Phương và để ý Phương…Phương… từ lâu…lâu
rồi…mà hôm nay mới…mới giám nói…ùm…ùm…Phương có thích…thích
Chung không ?”. Tôi nói
“Phương chỉ xem Chung là bạn thôi, Chung về ngũ đi khuya rồi đó” . Cô Ấy đáp.

Câu trả lời ngắn gọn đó như một thùng nước cực lạnh đổ thẳng vào đống lửa đang hừng hực cháy, Tôi như bị choáng vì câu trả lời rất thỏa mái và thanh thản của nàng, Tôi định hỏi lại lần nữa nhưng hình như có ai đó đang bóp ở cổ họng làm Tôi không thể phát ra thành lời mà chỉ nghe những âm thanh ứ ứ… Có giọt nước mắt yêu đầu tiên đã bị vở tung ra đang len lỏi qua hai hàng mi nhưng không thể rơi xuồng gò má. Chắc là có ai đó đang nấp đâu đây trả lời thay nàng hay sao ấy, chứ những lời lẽ,những câu nói, những lời dịu dàng có cánh của nàng hôm nào đâu rồi, Tôi nghĩ…

“Thôi Chung về đi Phương đi ngủ đây khuya rồi Má P la đó” Nàng nói tiếp.

Hai cái chân Tôi đang thúc dục ra về để khỏi quê, để giải tỏa cái không khí ngột ngạt và cũng để làm dịu đi cái không gian trống rỗng lúc ấy thì vận tốc trái tim vẫn đang đạt tốc độ cực đại nên chưa thể thắng lại, và hình như nó đang rú ga sau cú trượt bánh.
Tôi lủi thủi ra về, chiếc xe đạp rách cà tàng của Tôi hôm đó bổng nặng nề và thật là đáng ghét, nó được Tôi trút dận bằng những cú tăng tốc đột ngột trên cái thân tàn gìa cổi,cái tội lớn nhất của nó hôm nay là đã mang Tôi đến nhà Nàng.
Sáng hôm sau đến lớp, nhìn lén Tôi thấy Nàng vẩn bình thường, Nàng vẩn hỏi han Tôi còn Tôi thì ừ à cho qua chuyện, Tôi không muốn nói chuyện với Nàng vì điều đó chỉ làm Tôi đau thêm lần nữa và hơn cả là tội tình cho trái tim hấp tấp.
Rồi mọi chuyện đã dần nhạt đi khi Tôi hiểu rằng sự ngộ nhận và hấp tấp của mình như một con Hổ non lần đầu tiên đi săn lại chọn ngay con Tê Giác già dặn kinh nghiệm. Và có lẽ hơn cả đó chỉ là một tình yêu tuổi Teen. Tôi quyết tâm phải chăm chỉ học hành để Nàng thấy rằng Tôi không yếu đuối, tôi biết vượt qua và hơn hết là Tôi muốn cho Nàng kính phục. Và năm đó Tôi đã nhận được tời giấy khen đầu tiên trong đời.

Bổng nhiên ngày hôm đó Phong không thèm nhìn mặt Tôi, chẳng thèm nói một câu dù Tôi có hỏi rất nhiều lần. Thấy dai qúa nên Phong cũng trả lời được một câu, đó là câu nói tập trung của mọi sự giận dữ.

“Mày có coi tao là bạn không, tại sao mày lại làm như vậy???” Toàn thân Tôi
cứng như được đông lạnh, còn cái mặt lúc ấy có lẽ xe Múc cũng không thể cạp
boong ra sau câu nói của Phong.
“Um…Um…” Tôi trả lời…

Phong là bạn học cùng lớp với Tôi, chúng tôi cũng thân nhau lắm, sau những giời tan học Phong thường rủ Tôi đi chơi chung, có khi thì cùng nhau đi bắn chim, khi thì đi bắt trứng kiến cho mấy con chim cảnh ăn, có khi Tôi lại được Phong giắt đến nhà ăn nhãn mệt nghỉ, vì nhà Phong có một vườn nhãn mà…
Phong là người Sài Gòn nhưng theo Ba,Mẹ đến quê Tôi và học phổ thông ở đó, cách sống của người Miền Nam hơi thực tế và sòng phẳng do vậy có nhiều bạn không thích Phong, nhưng chúng tôi bắt đầu hiểu nhau khi học chung lớp và chúng tôi cũng nhận ra nhiều điểm hợp nhau trong quan hệ bạn bè, mà điều đặc biệt làm chúng tôi thân hơn cả là Phong,Tuyền,Huân và Tôi chơi chung một nhóm trong lớp 12 năm đó.

Tôi đã nhận ra tất cả những điều mà Phong không thèm nói ra. Tôi gần như đọc được điều gì Phong muốn nói với Tôi mỗi khi bất đắc dĩ chạm mặt, bởi vậy Tôi còn nói được gì, Tôi còn giải thích được gì khi mọi chuyện đã rõ mười muơi. Còn nói được thêm điều gì khi chính Cô Ấy nói với Phong tất cả mọi chuyện, những tờ giấy nhỏ xíu Tôi trao cho Cô Ấy với những lời ve vản và quan tâm trên mức tình cảm của đôi bạn học cùng lớp. Tôi đang bị Phong nghĩ rằng tôi là kẻ dựt bồ của bạn. Và Tôi còn giải thích được gì khi mỗi lần vô tình chạm mặt nhau Phong xoay mặt 90 độ, tôi là một cái gai đâm vào chổ nhạy cảm nhất của tuổi học trò, cái tuổi mà tình yêu được quyết định bằng những cảm xúc, sự rung động của trái tim và có thể nói nó có thể được đặt lên hàng đầu rồi mới đến chuyện học hành. Điều làm Phong đau nhức hơn cả là tụi nó mới dận nhau thì Tôi đã định phỏng tay trên, định dựt bồ của Phong và hơn hết tôi là thằng bạn chung sách chung trường với Phong.

Thật tình Tôi chẳng hiểu gì về chuyện hai đứa nó, Tôi vốn vô tư chẳng thèm để ý chuyện thế gian, Tôi cũng không có ý nghĩ trong đầu rằng sẽ chinh phục ai đó trong lớp mình làm người yêu chứ đừng nói là Cô Ấy. Kể cả Nhung, người có thể nói là dể thương nhất trường Tôi cũng chỉ đứng bên “Cánh Gà”ngắm nhìn ngưỡng mộ. Vì tôi biết mình là ai và mình ở hoàn cảnh nào trước khi làm một điều gì đó. Nhưng có lẽ những dòng tâm sự qúa điệu của Nàng dành cho Tôi nó đã len lỏi vào tim và nấp sẳn trong đó chỉ chờ lúc bật dậy. Những câu hỏi của Tôi về chuyện tình của hai người chỉ được nàng trả lời rằng:

“Đừng nhắc đến nữa Chung…Phương muốn quên nó đi…”.

Làm thế nào Tôi có thể cưởng lại cảm xúc của mình? làm thế nào để bỏ ngoài tai những lời chia sẽ dịu ngọt nhẹ nhàng như một tình yêu đang đặt trên tình yêu ? Làm thế nào để nói rằng “thôi Phương đừng có sạo…” khi chính trái tim mình cũng đang rung kẻ lên mỗi khi Nàng chuẩn bị bước lại gần? Làm thế nào…?..?…? Làm thế nào đây??? Tôi không phải là một tên thợ săn trong lúc hết đạn.
Điều Tôi làm được khi đó chỉ là sự chia sẽ vu vơ, ra vẻ cũng đang cảm thông để mong nhanh chiếm được cảm tình từ Nàng và biết đâu nàng sẽ chuyễn hướng. Những lời tâm sự của Nàng càng làm Tôi thấy rằng Tôi là người duy nhất được nàng gởi gắm, mà có lẽ đó là những tín hiệu cho thấy rằng Nàng đang dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Chẳng có con Gấu nào khi đã thấy được tổ Ong đầy mật lại chỉ đứng ngắm nhìn rồi bỏ đi, và tôi cũng vậy.
Phong và Phương chỉ dận nhau và sau hôm đó họ lại tiếp tục kề bên nhau nói cười vui vẽ. Còn tôi, dĩ nhiên tôi đã mất một người bạn và tôi lại tiếp tục mang theo mối tình vỡ đầu đời còn nhiều điều để nhớ.

Hai năm sau tôi mới hiểu rằng tất cả những câu nói mượt mà với đôi cánh dập dìu của Nàng dành cho Tôi, những hành động “vượt giới hạn” của Nàng chỉ để làm cho Phong tức giận, tiếc nuối mà sớm quay về với Nàng. Chứ tôi chẳng là gì cả trong mắt Nàng, tôi chỉ là một con Chốt thí trong nước cờ yêu đương rắc rối của nàng và Phong ngày ấy. Chiêu Nàng đã sữ dụng để gọi Phong về có thể gọi là điệu hổ ly sơn, còn chiêu nàng sữ dụng với tôi là “Thỏ vờn dưới trăng”. Xin ngã nón Bảo Hiểm kính chào khâm phục.

BÌNH LUẬN

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.