Hoang sơ bãi Sơn Đừng (Vịnh Vân Phong)

4582

Vịnh Vân Phong cách thành phố Nha Trang khoảng 80km về hướng Bắc, nằm ở huyện Vạn Ninh và Ninh Hòa, được bao bọc bởi bán đảo Hòn Gồm dài gần 30km. Vịnh Vân Phong là một eo biển kín gió, có độ sâu trung bình 20m- 27m, có nơi sâu đến 40m. Trong vịnh có nhiều hòn đảo nhỏ như Hòn Mao, Hòn Trí, hòn Một, hòn Vung, hòn Gà, hòn Đụng, hòn Me… Ra cửa Lớn (Cổ Cò) có hòn Mai, hòn Săng, hòn Ông, hòn Đen, hòn Tai… Vịnh Vân Phong có nhiều bãi tắm đẹp và hoang sơ như Bãi Tây, Bãi Me, Bãi Búa, Bãi Lách, Bãi Sơn Đừng… Trong đó, bãi Sơn Đừng (còn gọi là Xuân Đừng) thuộc Đầm Môn là điểm du lịch thu hút du khách nhất bởi nét khác biệt của nó so với những bãi tắm khác.

Để đến Sơn Đừng, xe từ Nha Trang đi về hướng Bắc rồi theo con đường mới mở từ chân đèo Cổ Mã đến bán đảo Đầm Môn. Qua cửa kính xe, màu xanh thẫm của biển kéo dài đến tận chân trời, một bên đường là cồn cát chạy dài bất tận.

VinhVanPhong_496 VinhVanPhong_501

Bán đảo Đầm Môn nằm trong vịnh Vân Phong, thuộc huyện Vạn Ninh tỉnh Khánh Hòa. Bán đảo này không chỉ có những bãi biển đẹp mà còn có nhiều cồn cát mênh mông, rừng nguyên sinh… vẫn còn vẹn nguyên nét đẹp hoang sơ và chân phương (ít ra là đến thời điểm thực hiện chuyến đi này). Đầm Môn là một làng chài nhỏ gồm 3 thôn: Đầm Môn Hạ, Đầm Môn Thượng và Sơn Đừng.

Tới cảng Đầm Môn, chúng tôi lên tàu đi trong vịnh Vân Phong để đến bãi Sơn Đừng.

Vịnh Vân Phong nhìn từ bến tàu Đầm Môn:
VinhVanPhong_505

VinhVanPhong_506

VinhVanPhong_507

Ngồi trên tàu lướt êm trên Vịnh Vân Phong, du khách tha hồ ngắm cảnh hai bên bờ. Một bên là biển xanh lặng sóng, một bên là núi xanh trùng điệp. Trên núi là những cánh rừng nguyên sinh, chân núi bủa vây bởi những tảng đá khổng lồ đủ mọi hình thù mà dấu vết sự xâm thực của nước biển vẫn còn hằn in trên đá. Càng đến gần bãi Sơn Đừng, màu xanh thẫm của nước biển càng chuyển sang màu xanh lá…

VinhVanPhong_523

VinhVanPhong_530

VinhVanPhong_532

VinhVanPhong_539

VinhVanPhong_540

VinhVanPhong_542

VinhVanPhong_543

Cách bãi Sơn Đừng khoảng 100m, chúng tôi rời tàu xuống bè để vào bờ. Lần đầu tiên đi trên một chiếc bè, tôi có cảm tưởng rất lạ, nhất là khi nhìn bãi Sơn Đừng trước mặt, hoang sơ và vắng bóng người, tưởng như mình là Robinson đang lạc vào đảo hoang.

VinhVanPhong_546

VinhVanPhong_548

Núi, đá, biển và chiếc thuyền thúng chơ vơ trên bãi cát tạo thành một bức tranh nên thơ, cho tôi cảm giác thật bình yên và thanh thản.
VinhVanPhong_544

VinhVanPhong_545

Làn khói từ bếp lửa nhà ai bay mờ mờ trên vách núi khiến lòng tôi ấm áp lạ lùng: nơi đó có người và mình không cô độc…Làn khói từ bếp lửa nhà ai bay mờ mờ trên vách núi khiến lòng tôi ấm áp lạ lùng: nơi đó có người và mình không cô độc…

VinhVanPhong_551

Sơn Đừng là một thôn nhỏ, chỉ gồm mười mấy nóc nhà, là nơi sống của dân tộc Đàng Hạ. Người ta cho rằng tổ tiên của họ là ngư dân từ Malaysia hay Indonesia bị bão trôi lạc vào đảo này từ thế kỷ 18, 19. Người Đàng Hạ có nước da ngăm đen, tóc xoăn, mắt lộ, nếp sống và ngôn ngữ của họ ngày nay đã được Việt hóa hoàn toàn, chỉ khác là vẫn còn thói quen mang vác theo kiểu đội đầu giống như người Chăm.

Sơn Đừng không có đường sá, người dân di chuyển dọc theo bãi cát, khi nước triều dâng thì đường đi cũng biến mất.

Một điều rất thú vị ở Sơn Đừng là bạn có thể lấy nước ngọt ngay trên bãi cát, sát mép biển. Tôi đã thử dùng mái chèo của chiếc thuyền thúng trên bãi cát, đào một hố nhỏ sâu chừng 25cm và cách mép nước biển chỉ khoảng 1m. Nước từ từ rịn ra, dâng lên trong cái hố nhỏ đó. Múc nước lên uống thử, quả đúng là nước ngọt, không một chút vị mặn hay lợ nào cả. Thật là kỳ diệu!

VinhVanPhong_552

VinhVanPhong_553

VinhVanPhong_555

Theo các nhà địa chất, Sơn Đừng có nhiều mạch nước ngầm từ trên núi chảy xuống, nhưng mạch nước ngầm này nằm ngay bên dưới bãi cát. Người dân ở đây dùng nguồn nước này để uống, nấu ăn, tắm giặt… chỉ cần đào hố nhỏ hay lớn tùy theo nhu cầu.

Tương truyền rằng ngày xưa khi vua Gia Long thua Tây Sơn chạy đến đây, đã cho đào hố ngay sát mép biển và không ngờ tìm được nguồn nước ngọt. Dù chưa rõ truyền thuyết này có thật hay không, nhưng quả thật ở Sơn Đừng có một đền nhỏ thờ vua Gia Long.

Nếu không phải ngồi canh giữ đồ đạc giúp những người tắm biển thì tôi đã có thể đi loanh quanh xa hơn theo chân núi, vào thăm nhà người Đàng Hạ và nếu có thời gian nhiều hơn thì khám phá rừng nguyên sinh trên núi. Nhưng đoàn khách này dường như chỉ đến Sơn Đừng để tắm biển. Sơn Đừng đâu chỉ có thế! Những ai thích thiên nhiên và sự tĩnh lặng sẽ yêu Sơn Đừng, nơi bạn có thể ngồi yên hàng giờ ngắm cảnh biển và núi rừng hoang sơ, thả hồn theo làn khói lam vương vấn trên ngọn cây rừng, bước dài theo bãi cát để tìm dã tràng, hoặc leo núi để tìm những loài cây lạ…

Sau khoảng 2 giờ tham quan bãi Sơn Đừng, chúng tôi lại lên bè ra tàu để trở lại cảng Đầm Môn, ăn trưa muộn tại khách sạn Đầm Môn. Gần khách sạn là một xóm chài nép mình dưới những rặng dừa xanh, có những đứa bé đang chơi đùa trên bãi cát. Khung cảnh thật thanh bình. Ở làng chài này, có lẽ cuộc sống ngư dân không đến nỗi quá khó khăn vì ngày Tết trẻ em được ăn mặc tươm tất cũng như dân phố thị.

VinhVanPhong_560

Bãi Sơn Đừng hoang sơ ngày nào, chẳng biết bây giờ có còn vẻ đẹp thuần khiết và tĩnh lặng nữa không, hay là đã bị can thiệp thô bạo bởi ngành thương mại, du lịch… Đến Nha Trang – Khánh Hòa, du khách đã quá nhàm chán những Hồ Trí Nguyên, Hòn Tằm, Đảo Khỉ…đầy những công trình nhân tạo. Mong sao Sơn Đừng mãi mãi là một vùng biển nguyên sơ để du khách phải nhớ hoài…

(hoadongnoi)

BÌNH LUẬN